Điện thoại hỗ trợ: 083.8462646

SÁCH PHẬT GIÁO

Hiển thị 1–12 của 112 kết quả

  • NHỮNG BÀI GIẢNG HOẰNG PHÁP

    36,000 

    Hoằng pháp là một bổn phận quan trọng của đệ tử Phật, gồm cả xuất gia lẫn tại gia. Ý nghĩa chính của Hoằng pháp là đem đạo lý đến với mọi người, giúp mọi người hiểu Phật pháp nhiều hơn, thay đổi tâm hồn tốt hơn, sống vị tha nhân ái hơn, và khẳng định được lý tưởng giác ngộ giải thoát xác quyết hơn. Hoằng pháp bao gồm nhiều phương tiện hoặc là bằng một tấm gương sống gương mẫu thánh thiện, hoặc bằng những lúc gặp gỡ chuyện vãn đàm đạo, hoặc bằng những buổi thuyết giảng hoành tráng, hoặc bằng cách giới thiệu các tác phẩm đạo lý hay, hoặc bằng cách tổ chức môi trường tu học cho nhiều người.

    Cuốn sách NHỮNG BÀI GIẢNG HOẰNG PHÁP là sự đúc kết kinh nghiệm sau nhiều năm giảng dạy của TT. TS Thích Chân Quang phân tích nhiều góc cạnh bí ẩn của việc Hoằng pháp Diễn giảng. Đây là một tài liệu quý giá không thể thiếu trong tủ sách của người đệ tử Phật

    MỤC LỤC:

    Lời nói đầu
    ĐÀM ĐẠO
    HOÀNG PHÁP 1 – KHÁI NIỆM
    HOÀNG PHÁP 2 – NGUỒN ĐẠO LÝ
    HOÀNG PHÁP 3 – THỰC HÀNH TIẾP XÚC VỚI ĐỐI TƯỢNG CHUNG QUANH CHÙA
    HOÀNG PHÁP 4 – NÓI CHUYỆN VỀ QUI Y TAM BẢO
    HOÀNG PHÁP 5 – NÓI CHUYÊN VỀ CHỦ ĐỀ NHÂN QUẢ
    HOÀNG PHÁP 6 – NÓI CHUYỆN VỚI TRẺ
    HOÀNG PHÁP 7 – NÓI CHUYỆN VỚI NGƯỜI TRÍ THỨC
    HOÀNG PHÁP 8 – NÓI CHUYỆN VỚI ĐỒNG BÀO SẮC TỘC
    HOÀNG PHÁP 9 – NÓI CHUYỆN VỚI BẠN KITÔ GIÁO
    HOÀNG PHÁP 10 – NÓI CHUYỆN VỚI TÍN HỮU ISLAM
    PHƯƠNG PHÁP DIỄN GIẢNG
    HOÀNG PHÁP 11 – VAI TRÒ GIẢNG SƯ
    HOÀNG PHÁP 12 – CHUẨN BỊ NGÔN NGỮ
    HOÀNG PHÁP 13 – DIỄN ĐẠT Ý TƯỞNG
    HOÀNG PHÁP 14 – Ý CHÍNH VÀ Ý PHỤ
    HOÀNG PHÁP 15 — SOẠN DÀN BÀI
    HOÀNG PHÁP 16 – TÌM ĐỀ TÀI
    HOÀNG PHÁP 17 – GIỌNG NÓI
    HOÀNG PHÁP 18 – PHONG CÁCH GIẢNG SƯ
    HOÀNG PHÁP 19 – ỨNG KHẨU
    HOÀNG PHÁP 20 – BÀI GIẢNG HAY
    HOANG PHÁP 21 – ĐI TRƯỚC SỰ PHẢN
    HOÀNG PHÁP 22 – KHÔI HÀI
    HOÀNG PHÁP 23 – YẾU TỐ TÂM LINH
    HOÀNG PHÁP 24 – PHÂN BỐ THỜI GIAN
    HOẰNG PHÁP 25 – NHỮNG YẾU TỐ TIÊU CỰC
    HOÀNG PHÁP 26 – THÀNH CÔNG
    HOÀNG PHÁP 27 – BÀI GIẢNG TỐT NGHIỆP

     

     

     

  • Đạo Phật và Xã Hội- Tập 3

    120,000 

    THIỆN ÁC Ở KIẾP TRƯỚC ĐÃ QUY ĐỊNH CHO ĐỜI SỐNG KHỔ VUI Ở KIẾP NÀY.
    Thật vậy, trong cuộc đời mỗi người, sự êm xuôi thành công hay lận đận thất bại mà họ phải nếm trải đều có nguyên nhân sâu xa từ nghiệp quá khứ. Nghiệp nhân thiện ác kiếp trước đã quy định cho đời sống khổ vui ở kiếp hiện tại. Tuy nhiên, “định mệnh” đó vẫn có thể được xoay chuyển phần nào trong chính kiếp sống này.
    Ví dụ, một người đời trước chỉ tạo đủ phước để đời này được làm thư ký trong một công ty nhỏ. Không ngờ kiếp này lúc khoảng 7-8 tuổi người này có duyên gặp được Phật Pháp và được dạy dỗ về nhân quả. Thế là đứa bé dù mới 8 tuổi nhưng đã biết kính trọng người lớn, siêng năng làm từng việc phước nhỏ, hiếu kính ông bà cha mẹ, kính trọng thầy cô, tử tế với bạn bè…Cứ như vậy, đến mười mấy năm sau, đứa trẻ lúc này là một người trưởng thành đã tích lũy được nguồn phước tương đối. Đến lúc phải đi làm, tuy vẫn ở vị trí thư ký nhưng không dừng ngang ở đó, nghề nghiệp tự nhiên được phát triển hơn, thăng tiến hơn, cơ hội thành công tốt hơn.

    CÀNG CỰC KHỔ GÁNH VÁC NHIỀU TRÁCH NHIỆM THÌ CUỘC ĐỜI TA CÀNG TRÀN ĐẦY HẠNH PHÚC
    Ví dụ, có một người sống sung sướng, trong một đời họ đi làm lo cho gia đình chỉ có năm năm. Những năm còn lại tự nhiên phước tới không phải đi làm nữa. Họ sống nhàn tới già luôn. Nếu người đó không biết đạo, họ sẽ nghĩ cuộc đời họ may mắn. Nhưng một ngày nào đó, năm sáu mươi lăm tuổi họ biết đạo, họ chống gậy đến chùa nghe giảng, rồi từ từ hiểu nhân quả, hiểu được lòng từ bi, hiểu được đạo lý cao siêu trong Phật Pháp. Bắt đầu họ thấy được cuộc đời họ không có ý nghĩa lắm. Họ buồn vì đã không đóng góp được nhiều mà chỉ có hưởng thụ.
    Còn có người vất vả cả đời. Ví dụ, một người đến sáu mươi tuổi về hưu, mà người này bảy mươi tuổi vẫn còn làm được nhiều việc có lợi cho cuộc đời, cho gia đình, cho xã hội, cho xóm giềng, cho Phật Pháp. Người này sẽ vui vì cảm thấy cuộc sống mình có ý nghĩa. Đó là niềm vui tinh thần, chứ chúng ta chưa nói đến phước báu là về già được an vui sung sướng.
    Nghĩa là khi chúng ta cực khổ, tận tụy lo cho người khác nhiều chừng nào, thì ta có cái tâm lý yên vui, mãn nguyện lúc chúng ta lớn tuổi nhiều chừng nấy. Còn nếu lúc trẻ chỉ hưởng thụ, không làm được gì nhiều cho cuộc đời, lúc già sẽ cảm thấy trống trải vô nghĩa, hụt hẫng, hoang mang, không có hướng đi… Đây là một tâm lý có thật.
    Cho nên, chúng ta hãy sống xứng đáng trong giai đoạn phải gánh vác trách nhiệm với cuộc đời, gia đình, đất nước và cả đạo pháp, thì lúc già niềm vui tràn ngập. Nếu chúng ta để thời gian gánh vác qua đi mà không làm được gì nhiều thì sau này sẽ thấy hối tiếc.
    Nếu nhìn vào mặt người già và thấy họ mờ mịt không hướng đi, hụt hẫng, chán chường vì cảm thấy đời trống rỗng vô vị, ta có thể phần nào đoán được rằng người đó lúc trẻ đã thụ hưởng quá nhiều.
    Vì thế từ bây giờ chúng ta hãy chấp nhận cực nhọc mà sống xứng đáng trong giai đoạn mình đang cưu mang nhiều trách nhiệm. Hãy gánh vác nhiều hơn điều mà cuộc đời đòi hỏi. Gia đình, xã hội, đất nước, đạo pháp chỉ yêu cầu một, nhưng hãy cố gắng tận tâm, tận lực để đóng góp gấp đôi. Được như vậy, mấy chục năm sau, niềm hỷ lạc sẽ ngập tràn tâm hồn và cuộc sống mỗi người.

    DẠY CON LÀM PHƯỚC TỪ THỜI NIÊN THIẾU
    Phước ảnh hưởng thời niên thiếu rất nhiều. Nên thời niên thiếu là thời gian chuẩn bị công đức cho thời trưởng thành.
    Ví dụ, một người đã qua thời niên thiếu, lớn lên phải đi làm nuôi bản thân, nuôi gia đình và đóng góp công sức xây dựng xã hội. Nếu người có phước thì thành đạt, không phước thì vất vả. Đó là nhân quả công bằng.
    Vì lý do này mà chúng tôi thường xuyên khuyên các bậc cha mẹ phải biết tạo điều kiện cho con làm điều phúc thiện. Đừng để con hưởng thụ mọi điều sung sướng, bởi sự hưởng thụ luôn đốt dần cái phước của chúng. Khi phước hết, đến lúc phải bước ra bươn chải với đời, chúng sẽ không có nhiều cơ hội may mắn. Cha mẹ thương con phải thương trong đạo lý mới là khôn ngoan.
    Nhiều bậc cha mẹ đã cho con mình hưởng thụ quá sớm. Khi đứa trẻ đòi hỏi có được chiếc xe gắn máy phân khối lớn hoặc chiếc áo hàng hiệu mắc tiền, họ sẵn sàng chi tiền ra sắm sửa cho con. Họ không biết rằng qua nhiều lần như vậy, chính mình đang đẩy con vào chỗ hết phước.
    Chúng tôi gặp một người như vậy. Gặp lúc anh đang sửa xe đạp, anh kể chuyện quá khứ. Năm mười chín tuổi, anh đã có xe hơi, nhà anh rất giàu, anh đã từng sống rất sung sướng. Còn hiện giờ làm thợ sửa xe. Từ bé đến lớn, anh đã được cung phụng quá nhiều mà không hề gây tạo thêm phước.
    Nếu cha mẹ anh biết được nhân quả, thay vì để con thụ hưởng, họ sẽ hướng dẫn con sống đời vị tha và siêng năng phụng sự. Các bậc cha mẹ hãy suy nghĩ rằng nếu mình thất cơ lỡ vận rồi không còn tiền để chu cấp cho con, hoặc ta không may mất sớm, những đứa con cũng đã hưởng cạn cái phước của chúng thì cuộc đời chúng sẽ đi về đâu? Vì thế, việc tìm mọi cơ hội để cho con làm phước là trí tuệ của những bậc cha mẹ.
    Cơ hội để làm phước là gì? Ví dụ trước khi cho con số tiền quà sáng trong tháng, một người cha nói với đứa con: “Cha thấy báo chí có đăng những bài viết về các trường hợp neo đơn, mồ côi cần được giúp đỡ, hoặc trường hợp những chiến sĩ đã hi sinh vì Tổ quốc nhưng gia đình các chú rất khó khăn. Tháng này cha sẽ cho con 300 nghìn đồng, con nghĩ có nên trích bớt tiền để giúp đỡ họ hay không?” Anh gợi ý để con mình tự phát tâm làm phước bằng số tiền của nó. Suy nghĩ một lát, đứa trẻ đồng ý trích bớt 50 nghìn. Tiếp theo, anh khuyến khích trẻ tự bỏ tiền vào bao thư gửi đến tòa soạn nhờ chuyển tiền đi. Như vậy, cha mẹ sẽ phải vất vả một chút khi giải thích, thuyết phục, bản thân trẻ cũng phải hy sinh nhịn đi chút ít quà vặt, nhưng tâm hồn chúng sẽ được xây cho thuần lương hơn.
    Sự vị tha này phải được huân tập dần dần. Ban đầu, ta tập cho trẻ nhường cho người anh em mẩu bánh mì, tiếp đến trích bớt 50 nghìn đồng tiền quà sáng dành tặng người nghèo khó neo đơn… thì khi lớn lên chúng mới dám ngắt ra năm, bảy mươi triệu để làm phước.
    Khi trẻ đã có thói quen san sẻ quyền lợi của mình cho những người khó khăn, ta có thể yên tâm rằng tâm hồn và cả cuộc sống của chúng cũng sẽ tốt lên dần dần, không chỉ kiếp này mà còn kéo dài qua đến những kiếp sau. Đó là cách dạy con của bậc cha mẹ khôn ngoan. Có lúc họ nghiêm khắc dùng đòn roi, có khi kiên nhẫn gợi ý, thuyết phục để trẻ tự phát tâm hành thiện.

    SỰ BẬN TÂM VÔ ÍCH LÀM CHÚNG TA HAO TỔN THỜI GIAN, SỨC LỰC VÀ PHƯỚC LÀNH
    Thay vì phụng dưỡng cha mẹ, họ lao vào những cuộc ăn chơi thâu đêm suốt sáng. Những nỗi lo “sai địa chỉ” như thế làm chính họ bị động tâm vô ích, sau đó tổn phước rồi mất dần giá trị.
    Hoặc có người quanh năm dành dụm tích góp tiền bạc, hễ được một khoản kha khá, họ sẽ chi vào những chuyến du lịch. Khuynh hướng này xuất phát từ phương Tây. Thật ra việc thay đổi môi trường sống, thăm thú cảnh đẹp cũng là nhu cầu chính đáng của con người. Tuy nhiên, ta sẽ tổn phước nếu đổ tiền của vào đó một cách quá độ. Người Phật tử không nên làm điều gì chỉ vì thỏa mãn sở thích cá nhân. Trong cuộc đời mình, hãy dành tiền bạc, thời gian, sức lực cho những chuyến đi cần thiết và mang lại lợi lạc cho con người.
    Báo Tuổi Trẻ từng đăng một bài viết của tác giả Nguyễn Cung Vệ Binh nói về những nghịch lý của thời đại. Ông cho rằng chúng ta giành giật nhiều hơn nhưng lại có ít hơn; có những tòa nhà đồ sộ hơn nhưng gia đình lại bé nhỏ hơn; sở hữu nhiều hơn nhưng mất mát hơn về nhân cách. Hoặc con người có nhiều phương tiện giải trí hơn, nhưng niềm vui thật sự thì ít hơn. Những nghịch lý trên đều rất thấm thía.
    Hãy đừng dại dột lao vào những cuộc vui vô bổ, rồi cuộc đời mình mất giá trị và kém phước. Những người đàn ông thời trẻ đã ăn chơi quá nhiều, mấy chục năm sau sẽ rơi vào một tuổi già hoang mang, hụt hẫng mất hướng đi. Họ thấy cuộc đời sao trống rỗng và vô vị kỳ lạ. Bản thân họ cũng không còn giá trị, những đứa con, cháu nhìn vào tự nhiên thấy không thể tôn trọng. Không còn được ai nể trọng là dấu hiệu của người đã hết phước, bởi bao nhiêu năm sống trên đời họ đã đổ quá nhiều tâm, sức vào những điều phù phiếm vô nghĩa.
    Trích sách “Đạo Phật và xã hội”


    Công ty phát hành: Cty TNHH Văn Hóa Pháp Quang
    Tác giả: TT. TS Thích Chân Quang
    Giá bìa: 120.000 đồng

    Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Tổng Hợp TP HCM
    Kích thước: 14,5 x 20,5 cm
    Loại bìa: Bìa cứng
    Số trang: 446

    MỤC LỤC:

    1. Những điều thế giới còn thiếu
    2. Những bổn phận thiêng liêng
    3. Những nghịch lý của thời đại
    4. Cô đơn
    5. Lương tâm
    6. Giới thứ 5 (Ma túy)
    7. Sự xung đột của thế giới hôm nay
    8. Bên lở bên bồi
    9. Thành kiến
    10. Bi Trí Dũng
  • Đạo Phật và Xã Hội- Tập 2

    120,000 

    THIỆN ÁC Ở KIẾP TRƯỚC ĐÃ QUY ĐỊNH CHO ĐỜI SỐNG KHỔ VUI Ở KIẾP NÀY.
    Thật vậy, trong cuộc đời mỗi người, sự êm xuôi thành công hay lận đận thất bại mà họ phải nếm trải đều có nguyên nhân sâu xa từ nghiệp quá khứ. Nghiệp nhân thiện ác kiếp trước đã quy định cho đời sống khổ vui ở kiếp hiện tại. Tuy nhiên, “định mệnh” đó vẫn có thể được xoay chuyển phần nào trong chính kiếp sống này.
    Ví dụ, một người đời trước chỉ tạo đủ phước để đời này được làm thư ký trong một công ty nhỏ. Không ngờ kiếp này lúc khoảng 7-8 tuổi người này có duyên gặp được Phật Pháp và được dạy dỗ về nhân quả. Thế là đứa bé dù mới 8 tuổi nhưng đã biết kính trọng người lớn, siêng năng làm từng việc phước nhỏ, hiếu kính ông bà cha mẹ, kính trọng thầy cô, tử tế với bạn bè…Cứ như vậy, đến mười mấy năm sau, đứa trẻ lúc này là một người trưởng thành đã tích lũy được nguồn phước tương đối. Đến lúc phải đi làm, tuy vẫn ở vị trí thư ký nhưng không dừng ngang ở đó, nghề nghiệp tự nhiên được phát triển hơn, thăng tiến hơn, cơ hội thành công tốt hơn.

    CÀNG CỰC KHỔ GÁNH VÁC NHIỀU TRÁCH NHIỆM THÌ CUỘC ĐỜI TA CÀNG TRÀN ĐẦY HẠNH PHÚC
    Ví dụ, có một người sống sung sướng, trong một đời họ đi làm lo cho gia đình chỉ có năm năm. Những năm còn lại tự nhiên phước tới không phải đi làm nữa. Họ sống nhàn tới già luôn. Nếu người đó không biết đạo, họ sẽ nghĩ cuộc đời họ may mắn. Nhưng một ngày nào đó, năm sáu mươi lăm tuổi họ biết đạo, họ chống gậy đến chùa nghe giảng, rồi từ từ hiểu nhân quả, hiểu được lòng từ bi, hiểu được đạo lý cao siêu trong Phật Pháp. Bắt đầu họ thấy được cuộc đời họ không có ý nghĩa lắm. Họ buồn vì đã không đóng góp được nhiều mà chỉ có hưởng thụ.
    Còn có người vất vả cả đời. Ví dụ, một người đến sáu mươi tuổi về hưu, mà người này bảy mươi tuổi vẫn còn làm được nhiều việc có lợi cho cuộc đời, cho gia đình, cho xã hội, cho xóm giềng, cho Phật Pháp. Người này sẽ vui vì cảm thấy cuộc sống mình có ý nghĩa. Đó là niềm vui tinh thần, chứ chúng ta chưa nói đến phước báu là về già được an vui sung sướng.
    Nghĩa là khi chúng ta cực khổ, tận tụy lo cho người khác nhiều chừng nào, thì ta có cái tâm lý yên vui, mãn nguyện lúc chúng ta lớn tuổi nhiều chừng nấy. Còn nếu lúc trẻ chỉ hưởng thụ, không làm được gì nhiều cho cuộc đời, lúc già sẽ cảm thấy trống trải vô nghĩa, hụt hẫng, hoang mang, không có hướng đi… Đây là một tâm lý có thật.
    Cho nên, chúng ta hãy sống xứng đáng trong giai đoạn phải gánh vác trách nhiệm với cuộc đời, gia đình, đất nước và cả đạo pháp, thì lúc già niềm vui tràn ngập. Nếu chúng ta để thời gian gánh vác qua đi mà không làm được gì nhiều thì sau này sẽ thấy hối tiếc.
    Nếu nhìn vào mặt người già và thấy họ mờ mịt không hướng đi, hụt hẫng, chán chường vì cảm thấy đời trống rỗng vô vị, ta có thể phần nào đoán được rằng người đó lúc trẻ đã thụ hưởng quá nhiều.
    Vì thế từ bây giờ chúng ta hãy chấp nhận cực nhọc mà sống xứng đáng trong giai đoạn mình đang cưu mang nhiều trách nhiệm. Hãy gánh vác nhiều hơn điều mà cuộc đời đòi hỏi. Gia đình, xã hội, đất nước, đạo pháp chỉ yêu cầu một, nhưng hãy cố gắng tận tâm, tận lực để đóng góp gấp đôi. Được như vậy, mấy chục năm sau, niềm hỷ lạc sẽ ngập tràn tâm hồn và cuộc sống mỗi người.

    DẠY CON LÀM PHƯỚC TỪ THỜI NIÊN THIẾU
    Phước ảnh hưởng thời niên thiếu rất nhiều. Nên thời niên thiếu là thời gian chuẩn bị công đức cho thời trưởng thành.
    Ví dụ, một người đã qua thời niên thiếu, lớn lên phải đi làm nuôi bản thân, nuôi gia đình và đóng góp công sức xây dựng xã hội. Nếu người có phước thì thành đạt, không phước thì vất vả. Đó là nhân quả công bằng.
    Vì lý do này mà chúng tôi thường xuyên khuyên các bậc cha mẹ phải biết tạo điều kiện cho con làm điều phúc thiện. Đừng để con hưởng thụ mọi điều sung sướng, bởi sự hưởng thụ luôn đốt dần cái phước của chúng. Khi phước hết, đến lúc phải bước ra bươn chải với đời, chúng sẽ không có nhiều cơ hội may mắn. Cha mẹ thương con phải thương trong đạo lý mới là khôn ngoan.
    Nhiều bậc cha mẹ đã cho con mình hưởng thụ quá sớm. Khi đứa trẻ đòi hỏi có được chiếc xe gắn máy phân khối lớn hoặc chiếc áo hàng hiệu mắc tiền, họ sẵn sàng chi tiền ra sắm sửa cho con. Họ không biết rằng qua nhiều lần như vậy, chính mình đang đẩy con vào chỗ hết phước.
    Chúng tôi gặp một người như vậy. Gặp lúc anh đang sửa xe đạp, anh kể chuyện quá khứ. Năm mười chín tuổi, anh đã có xe hơi, nhà anh rất giàu, anh đã từng sống rất sung sướng. Còn hiện giờ làm thợ sửa xe. Từ bé đến lớn, anh đã được cung phụng quá nhiều mà không hề gây tạo thêm phước.
    Nếu cha mẹ anh biết được nhân quả, thay vì để con thụ hưởng, họ sẽ hướng dẫn con sống đời vị tha và siêng năng phụng sự. Các bậc cha mẹ hãy suy nghĩ rằng nếu mình thất cơ lỡ vận rồi không còn tiền để chu cấp cho con, hoặc ta không may mất sớm, những đứa con cũng đã hưởng cạn cái phước của chúng thì cuộc đời chúng sẽ đi về đâu? Vì thế, việc tìm mọi cơ hội để cho con làm phước là trí tuệ của những bậc cha mẹ.
    Cơ hội để làm phước là gì? Ví dụ trước khi cho con số tiền quà sáng trong tháng, một người cha nói với đứa con: “Cha thấy báo chí có đăng những bài viết về các trường hợp neo đơn, mồ côi cần được giúp đỡ, hoặc trường hợp những chiến sĩ đã hi sinh vì Tổ quốc nhưng gia đình các chú rất khó khăn. Tháng này cha sẽ cho con 300 nghìn đồng, con nghĩ có nên trích bớt tiền để giúp đỡ họ hay không?” Anh gợi ý để con mình tự phát tâm làm phước bằng số tiền của nó. Suy nghĩ một lát, đứa trẻ đồng ý trích bớt 50 nghìn. Tiếp theo, anh khuyến khích trẻ tự bỏ tiền vào bao thư gửi đến tòa soạn nhờ chuyển tiền đi. Như vậy, cha mẹ sẽ phải vất vả một chút khi giải thích, thuyết phục, bản thân trẻ cũng phải hy sinh nhịn đi chút ít quà vặt, nhưng tâm hồn chúng sẽ được xây cho thuần lương hơn.
    Sự vị tha này phải được huân tập dần dần. Ban đầu, ta tập cho trẻ nhường cho người anh em mẩu bánh mì, tiếp đến trích bớt 50 nghìn đồng tiền quà sáng dành tặng người nghèo khó neo đơn… thì khi lớn lên chúng mới dám ngắt ra năm, bảy mươi triệu để làm phước.
    Khi trẻ đã có thói quen san sẻ quyền lợi của mình cho những người khó khăn, ta có thể yên tâm rằng tâm hồn và cả cuộc sống của chúng cũng sẽ tốt lên dần dần, không chỉ kiếp này mà còn kéo dài qua đến những kiếp sau. Đó là cách dạy con của bậc cha mẹ khôn ngoan. Có lúc họ nghiêm khắc dùng đòn roi, có khi kiên nhẫn gợi ý, thuyết phục để trẻ tự phát tâm hành thiện.

    SỰ BẬN TÂM VÔ ÍCH LÀM CHÚNG TA HAO TỔN THỜI GIAN, SỨC LỰC VÀ PHƯỚC LÀNH
    Thay vì phụng dưỡng cha mẹ, họ lao vào những cuộc ăn chơi thâu đêm suốt sáng. Những nỗi lo “sai địa chỉ” như thế làm chính họ bị động tâm vô ích, sau đó tổn phước rồi mất dần giá trị.
    Hoặc có người quanh năm dành dụm tích góp tiền bạc, hễ được một khoản kha khá, họ sẽ chi vào những chuyến du lịch. Khuynh hướng này xuất phát từ phương Tây. Thật ra việc thay đổi môi trường sống, thăm thú cảnh đẹp cũng là nhu cầu chính đáng của con người. Tuy nhiên, ta sẽ tổn phước nếu đổ tiền của vào đó một cách quá độ. Người Phật tử không nên làm điều gì chỉ vì thỏa mãn sở thích cá nhân. Trong cuộc đời mình, hãy dành tiền bạc, thời gian, sức lực cho những chuyến đi cần thiết và mang lại lợi lạc cho con người.
    Báo Tuổi Trẻ từng đăng một bài viết của tác giả Nguyễn Cung Vệ Binh nói về những nghịch lý của thời đại. Ông cho rằng chúng ta giành giật nhiều hơn nhưng lại có ít hơn; có những tòa nhà đồ sộ hơn nhưng gia đình lại bé nhỏ hơn; sở hữu nhiều hơn nhưng mất mát hơn về nhân cách. Hoặc con người có nhiều phương tiện giải trí hơn, nhưng niềm vui thật sự thì ít hơn. Những nghịch lý trên đều rất thấm thía.
    Hãy đừng dại dột lao vào những cuộc vui vô bổ, rồi cuộc đời mình mất giá trị và kém phước. Những người đàn ông thời trẻ đã ăn chơi quá nhiều, mấy chục năm sau sẽ rơi vào một tuổi già hoang mang, hụt hẫng mất hướng đi. Họ thấy cuộc đời sao trống rỗng và vô vị kỳ lạ. Bản thân họ cũng không còn giá trị, những đứa con, cháu nhìn vào tự nhiên thấy không thể tôn trọng. Không còn được ai nể trọng là dấu hiệu của người đã hết phước, bởi bao nhiêu năm sống trên đời họ đã đổ quá nhiều tâm, sức vào những điều phù phiếm vô nghĩa.
    Trích sách “Đạo Phật và xã hội”


    Công ty phát hành: Cty TNHH Văn Hóa Pháp Quang
    Tác giả: TT. TS Thích Chân Quang
    Giá bìa: 120.000 đồng

    Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Tổng Hợp TP HCM
    Kích thước: 14,5 x 20,5 cm
    Loại bìa: Bìa cứng
    Số trang: 430

    MỤC LỤC:

    1. Sói
    2. Chia rẽ
    3. Tham lam
    4. Việc làm từ thiện
    5. Sự thật
    6. Đất nước quê hương
    7. Nghệ thuật
    8. Sức khỏe và bệnh tật
    9. Ý nghĩa của hòa bình
    10. Sức mạnh và lẽ phải
  • Đạo Phật và Xã Hội- Tập 1

    110,000 

    THIỆN ÁC Ở KIẾP TRƯỚC ĐÃ QUY ĐỊNH CHO ĐỜI SỐNG KHỔ VUI Ở KIẾP NÀY.
    Thật vậy, trong cuộc đời mỗi người, sự êm xuôi thành công hay lận đận thất bại mà họ phải nếm trải đều có nguyên nhân sâu xa từ nghiệp quá khứ. Nghiệp nhân thiện ác kiếp trước đã quy định cho đời sống khổ vui ở kiếp hiện tại. Tuy nhiên, “định mệnh” đó vẫn có thể được xoay chuyển phần nào trong chính kiếp sống này.
    Ví dụ, một người đời trước chỉ tạo đủ phước để đời này được làm thư ký trong một công ty nhỏ. Không ngờ kiếp này lúc khoảng 7-8 tuổi người này có duyên gặp được Phật Pháp và được dạy dỗ về nhân quả. Thế là đứa bé dù mới 8 tuổi nhưng đã biết kính trọng người lớn, siêng năng làm từng việc phước nhỏ, hiếu kính ông bà cha mẹ, kính trọng thầy cô, tử tế với bạn bè…Cứ như vậy, đến mười mấy năm sau, đứa trẻ lúc này là một người trưởng thành đã tích lũy được nguồn phước tương đối. Đến lúc phải đi làm, tuy vẫn ở vị trí thư ký nhưng không dừng ngang ở đó, nghề nghiệp tự nhiên được phát triển hơn, thăng tiến hơn, cơ hội thành công tốt hơn.

    CÀNG CỰC KHỔ GÁNH VÁC NHIỀU TRÁCH NHIỆM THÌ CUỘC ĐỜI TA CÀNG TRÀN ĐẦY HẠNH PHÚC
    Ví dụ, có một người sống sung sướng, trong một đời họ đi làm lo cho gia đình chỉ có năm năm. Những năm còn lại tự nhiên phước tới không phải đi làm nữa. Họ sống nhàn tới già luôn. Nếu người đó không biết đạo, họ sẽ nghĩ cuộc đời họ may mắn. Nhưng một ngày nào đó, năm sáu mươi lăm tuổi họ biết đạo, họ chống gậy đến chùa nghe giảng, rồi từ từ hiểu nhân quả, hiểu được lòng từ bi, hiểu được đạo lý cao siêu trong Phật Pháp. Bắt đầu họ thấy được cuộc đời họ không có ý nghĩa lắm. Họ buồn vì đã không đóng góp được nhiều mà chỉ có hưởng thụ.
    Còn có người vất vả cả đời. Ví dụ, một người đến sáu mươi tuổi về hưu, mà người này bảy mươi tuổi vẫn còn làm được nhiều việc có lợi cho cuộc đời, cho gia đình, cho xã hội, cho xóm giềng, cho Phật Pháp. Người này sẽ vui vì cảm thấy cuộc sống mình có ý nghĩa. Đó là niềm vui tinh thần, chứ chúng ta chưa nói đến phước báu là về già được an vui sung sướng.
    Nghĩa là khi chúng ta cực khổ, tận tụy lo cho người khác nhiều chừng nào, thì ta có cái tâm lý yên vui, mãn nguyện lúc chúng ta lớn tuổi nhiều chừng nấy. Còn nếu lúc trẻ chỉ hưởng thụ, không làm được gì nhiều cho cuộc đời, lúc già sẽ cảm thấy trống trải vô nghĩa, hụt hẫng, hoang mang, không có hướng đi… Đây là một tâm lý có thật.
    Cho nên, chúng ta hãy sống xứng đáng trong giai đoạn phải gánh vác trách nhiệm với cuộc đời, gia đình, đất nước và cả đạo pháp, thì lúc già niềm vui tràn ngập. Nếu chúng ta để thời gian gánh vác qua đi mà không làm được gì nhiều thì sau này sẽ thấy hối tiếc.
    Nếu nhìn vào mặt người già và thấy họ mờ mịt không hướng đi, hụt hẫng, chán chường vì cảm thấy đời trống rỗng vô vị, ta có thể phần nào đoán được rằng người đó lúc trẻ đã thụ hưởng quá nhiều.
    Vì thế từ bây giờ chúng ta hãy chấp nhận cực nhọc mà sống xứng đáng trong giai đoạn mình đang cưu mang nhiều trách nhiệm. Hãy gánh vác nhiều hơn điều mà cuộc đời đòi hỏi. Gia đình, xã hội, đất nước, đạo pháp chỉ yêu cầu một, nhưng hãy cố gắng tận tâm, tận lực để đóng góp gấp đôi. Được như vậy, mấy chục năm sau, niềm hỷ lạc sẽ ngập tràn tâm hồn và cuộc sống mỗi người.

    DẠY CON LÀM PHƯỚC TỪ THỜI NIÊN THIẾU
    Phước ảnh hưởng thời niên thiếu rất nhiều. Nên thời niên thiếu là thời gian chuẩn bị công đức cho thời trưởng thành.
    Ví dụ, một người đã qua thời niên thiếu, lớn lên phải đi làm nuôi bản thân, nuôi gia đình và đóng góp công sức xây dựng xã hội. Nếu người có phước thì thành đạt, không phước thì vất vả. Đó là nhân quả công bằng.
    Vì lý do này mà chúng tôi thường xuyên khuyên các bậc cha mẹ phải biết tạo điều kiện cho con làm điều phúc thiện. Đừng để con hưởng thụ mọi điều sung sướng, bởi sự hưởng thụ luôn đốt dần cái phước của chúng. Khi phước hết, đến lúc phải bước ra bươn chải với đời, chúng sẽ không có nhiều cơ hội may mắn. Cha mẹ thương con phải thương trong đạo lý mới là khôn ngoan.
    Nhiều bậc cha mẹ đã cho con mình hưởng thụ quá sớm. Khi đứa trẻ đòi hỏi có được chiếc xe gắn máy phân khối lớn hoặc chiếc áo hàng hiệu mắc tiền, họ sẵn sàng chi tiền ra sắm sửa cho con. Họ không biết rằng qua nhiều lần như vậy, chính mình đang đẩy con vào chỗ hết phước.
    Chúng tôi gặp một người như vậy. Gặp lúc anh đang sửa xe đạp, anh kể chuyện quá khứ. Năm mười chín tuổi, anh đã có xe hơi, nhà anh rất giàu, anh đã từng sống rất sung sướng. Còn hiện giờ làm thợ sửa xe. Từ bé đến lớn, anh đã được cung phụng quá nhiều mà không hề gây tạo thêm phước.
    Nếu cha mẹ anh biết được nhân quả, thay vì để con thụ hưởng, họ sẽ hướng dẫn con sống đời vị tha và siêng năng phụng sự. Các bậc cha mẹ hãy suy nghĩ rằng nếu mình thất cơ lỡ vận rồi không còn tiền để chu cấp cho con, hoặc ta không may mất sớm, những đứa con cũng đã hưởng cạn cái phước của chúng thì cuộc đời chúng sẽ đi về đâu? Vì thế, việc tìm mọi cơ hội để cho con làm phước là trí tuệ của những bậc cha mẹ.
    Cơ hội để làm phước là gì? Ví dụ trước khi cho con số tiền quà sáng trong tháng, một người cha nói với đứa con: “Cha thấy báo chí có đăng những bài viết về các trường hợp neo đơn, mồ côi cần được giúp đỡ, hoặc trường hợp những chiến sĩ đã hi sinh vì Tổ quốc nhưng gia đình các chú rất khó khăn. Tháng này cha sẽ cho con 300 nghìn đồng, con nghĩ có nên trích bớt tiền để giúp đỡ họ hay không?” Anh gợi ý để con mình tự phát tâm làm phước bằng số tiền của nó. Suy nghĩ một lát, đứa trẻ đồng ý trích bớt 50 nghìn. Tiếp theo, anh khuyến khích trẻ tự bỏ tiền vào bao thư gửi đến tòa soạn nhờ chuyển tiền đi. Như vậy, cha mẹ sẽ phải vất vả một chút khi giải thích, thuyết phục, bản thân trẻ cũng phải hy sinh nhịn đi chút ít quà vặt, nhưng tâm hồn chúng sẽ được xây cho thuần lương hơn.
    Sự vị tha này phải được huân tập dần dần. Ban đầu, ta tập cho trẻ nhường cho người anh em mẩu bánh mì, tiếp đến trích bớt 50 nghìn đồng tiền quà sáng dành tặng người nghèo khó neo đơn… thì khi lớn lên chúng mới dám ngắt ra năm, bảy mươi triệu để làm phước.
    Khi trẻ đã có thói quen san sẻ quyền lợi của mình cho những người khó khăn, ta có thể yên tâm rằng tâm hồn và cả cuộc sống của chúng cũng sẽ tốt lên dần dần, không chỉ kiếp này mà còn kéo dài qua đến những kiếp sau. Đó là cách dạy con của bậc cha mẹ khôn ngoan. Có lúc họ nghiêm khắc dùng đòn roi, có khi kiên nhẫn gợi ý, thuyết phục để trẻ tự phát tâm hành thiện.

    SỰ BẬN TÂM VÔ ÍCH LÀM CHÚNG TA HAO TỔN THỜI GIAN, SỨC LỰC VÀ PHƯỚC LÀNH
    Thay vì phụng dưỡng cha mẹ, họ lao vào những cuộc ăn chơi thâu đêm suốt sáng. Những nỗi lo “sai địa chỉ” như thế làm chính họ bị động tâm vô ích, sau đó tổn phước rồi mất dần giá trị.
    Hoặc có người quanh năm dành dụm tích góp tiền bạc, hễ được một khoản kha khá, họ sẽ chi vào những chuyến du lịch. Khuynh hướng này xuất phát từ phương Tây. Thật ra việc thay đổi môi trường sống, thăm thú cảnh đẹp cũng là nhu cầu chính đáng của con người. Tuy nhiên, ta sẽ tổn phước nếu đổ tiền của vào đó một cách quá độ. Người Phật tử không nên làm điều gì chỉ vì thỏa mãn sở thích cá nhân. Trong cuộc đời mình, hãy dành tiền bạc, thời gian, sức lực cho những chuyến đi cần thiết và mang lại lợi lạc cho con người.
    Báo Tuổi Trẻ từng đăng một bài viết của tác giả Nguyễn Cung Vệ Binh nói về những nghịch lý của thời đại. Ông cho rằng chúng ta giành giật nhiều hơn nhưng lại có ít hơn; có những tòa nhà đồ sộ hơn nhưng gia đình lại bé nhỏ hơn; sở hữu nhiều hơn nhưng mất mát hơn về nhân cách. Hoặc con người có nhiều phương tiện giải trí hơn, nhưng niềm vui thật sự thì ít hơn. Những nghịch lý trên đều rất thấm thía.
    Hãy đừng dại dột lao vào những cuộc vui vô bổ, rồi cuộc đời mình mất giá trị và kém phước. Những người đàn ông thời trẻ đã ăn chơi quá nhiều, mấy chục năm sau sẽ rơi vào một tuổi già hoang mang, hụt hẫng mất hướng đi. Họ thấy cuộc đời sao trống rỗng và vô vị kỳ lạ. Bản thân họ cũng không còn giá trị, những đứa con, cháu nhìn vào tự nhiên thấy không thể tôn trọng. Không còn được ai nể trọng là dấu hiệu của người đã hết phước, bởi bao nhiêu năm sống trên đời họ đã đổ quá nhiều tâm, sức vào những điều phù phiếm vô nghĩa.
    Trích sách “Đạo Phật và xã hội”


    Công ty phát hành: Cty TNHH Văn Hóa Pháp Quang
    Tác giả: TT. TS Thích Chân Quang
    Giá bìa: 110.000 đồng

    Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Tổng Hợp TP HCM
    Kích thước: 14,5 x 20,5 cm
    Loại bìa: Bìa cứng
    Số trang: 413

    MỤC LỤC:

    1. Giáo dục
    2. Tự do và đạo đức
    3. Ý nghĩa của hạnh phúc
    4. Kinh tế
    5. Tôn giáo
    6. Ngôn ngữ
    7. Lễ hội
    8. Vì lợi ích chung
  • Tìm về cội nguồn Phật Pháp qua kinh NIKAYA- Tập 1

    120,000 

    Nikaya là bức tranh sinh động về sinh hoạt của Đức Phật và chư Tăng cũng như con người thời đại đó, là những bài học đạo lý từ những câu chuyện có thật, vừa thiết thực gần gũi với tâm lý con người, vừa phản ánh phần nào phong tục tập quán và văn hóa của Ấn Độ xưa. Tâm tư, tình cảm, diễn biến tâm lý, những thắc mắc về đạo học của con người thời xưa với thời nay dường như không khác nhau là mấy. Vẫn là những ganh ghét, hơn thua, đố kỵ, niềm vui, nỗi khổ, tính thực tế, thực dụng hay cả tin… Thế nên, bài học của người xưa cũng là đạo lý cho con người thời nay.

    Yếu chỉ và tinh túy của đạo Phật được gói gọn trong kinh Nikaya. Những giáo lý căn bản như Tứ Diệu Đế, Duyên khởi, Vô ngã… mà Đức Phật đã dạy trong suốt 45 năm cũng đều chứa đựng trong đó. Các nhà nghiên cứu Phật học, các nhà sử học đều cho đây là tài liệu đáng tin cậy, đầy đủ và gần gũi nhất để xác định những gì mà Ðức Phật đã tuyên thuyết.

    Đọc Nikaya chúng ta như được sống lại thời hoàng kim có Đức Phật và chư Thánh trang nghiêm thanh tịnh, được lắng nghe những lời vàng ngọc từ kim khẩu của Thế Tôn, cho chúng ta cái nhìn đầy đủ về mọi phương diện, không riêng về nghĩa lý của sự tu hành mà còn về nhân quả và nhân sinh quan trong cuộc sống, để chúng ta nhìn mọi chuyện một cách chính xác hơn. Qua đó chúng ta phần nào cảm nhận được sự vĩ đại nơi tâm chứng cũng như cuộc sống thánh thiện, thanh tịnh của Đức Phật và Tăng đoàn thời Người còn tại thế. Hãy lưu giữ những cảm xúc, tình cảm cao quý đó để lòng thương kính Phật và chư Thánh ngày một lớn dậy trong lòng, thành hạt giống giải thoát gieo vào mảnh đất tâm của chúng ta vô lượng kiếp về sau.

    #Nikaya #thichchanquang #ctypq

  • Những điều thú vị từ truyện tích Pháp cú – Tập 7

    100,000 
    Bộ Pháp Cú đằng sau những câu kệ tưởng chừng như đơn giản là những câu chuyện thời Đức Phật rất hấp dẫn thú vị được tường thuật lại một cách sống động qua lời kể của TT.TS. Thích Chân Quang. Theo sau đó là sự giải thích tường tận câu chuyện và đạo lý rút ra vô cùng sâu sắc.
    💬Vì sao một số tỳ kheo lao xao bất bình khi Ngài Xá Lợi Phất dám bác lời Phật dạy?
    💬Phải làm sao nếu gặp phải tà sư mà ta lại mắc nợ người đó?
    💬Một chú rể đào hôn, chạy bỏ đi ngay giữa lễ cưới. Chuyện gì đã xảy ra?
    💬Một đao phủ giết người, mặt không biến sắc lại chứng được Sơ quả!
    💬Một cô tiểu thư nhà giàu lại phải lòng tên phạm nhân. Số phận của cô rồi sẽ ra sao?
    💬Một cuộc thách đấu tranh biện tại thành Xá Vệ.
    💬Một đứa trẻ bị dạ xoa chọn trúng.
    💬Nguồn gốc tâm linh của bệnh tật: bệnh ung thư.
    💬Một vị tỳ kheo mang tâm lý u uất kỳ lạ.
    💬Ông “một áo” và cuộc đấu tranh nội tâm.
    ….
    và còn nhiều câu chuyện hấp dẫn, ly kỳ và mọi lời giải đáp đều có trong NHỮNG ĐIỀU THÚ VỊ TỪ TRUYỆN TÍCH PHÁP CÚ- Tập 7
  • NGHIỆP VÀ KẾT QUẢ

    90,000 

    Năm Nhâm Thân 1992, tại một thiền am nhỏ, TT. TS. Thích Chân Quang đã hoàn thành những dòng cuối cùng của cuốn sách “NGHIỆP VÀ KẾT QUẢ”. Cuốn sách được xuất bản lần đầu từ những năm cuối thế kỷ XX cho tới nay đã được gần 16.000 bản.

    Đã hơn 20 năm từ lúc được ra mắt, thế nhưng cuốn sách vẫn luôn là một trong 2 cuốn cực kỳ có giá trị đối với những ai muốn tìm hiểu thật sâu về Luật Nhân Quả. (Cuốn còn lại là Luận Về Nhân Quả)

    Bạn sẽ không thể bỏ qua một cuốn sách giúp bạn hiểu sâu sắc hơn về Luật Nhân Quả được tác giả giải thích theo hướng khoa học một cách cặn kẽ ngọn ngành, chuyên sâu nhưng dễ hiểu.

    Trở lại sau một thời gian vắng bóng, với diện mạo vô cùng mới mẻ. Hi vọng lần tái bản thứ 8 này, một lần nữa sẽ đem lại cơ hội cho những ai chưa có cơ hội đọc và lưu trữ cuốn sách vô cùng quý giá: “Chỉ có sự tin hiểu Nghiệp Báo mới gây được một nền tảng đạo đức vững bền. Nhờ nền tảng đạo đức này, mọi người xung quanh ta sẽ được an lạc từ đời này sang đời khác.”

  • TRỞ LẠI THIÊN ĐƯỜNG

    80,000 
    5.00 out of 5
    “Con hãy yêu thương tất cả mọi người chung quanh mình và tận tình giúp đỡ họ khi mình có thể làm được. Con đừng tranh hơn với ai, hãy nhường nhịn cho họ hơn mình. Cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi nó được tưới mát bằng dòng nước của thương yêu. Không có thương yêu, thế giới này lập tức biến thành địa ngục. Con hãy luôn luôn để mắt xem mọi người đang cần gì và tìm cách giúp đỡ họ. Nhưng hãy giúp đỡ một cách kín đáo đừng khoe cho mọi người biết, khi chúng ta tự hào về lòng tốt của mình thì tình nhân ái chân thật đã biến mất mà niềm kiêu hãnh đã chiếm chỗ.
    Con hãy vui bằng niềm vui của mọi người, đừng tìm vui cho mình bởi sự vinh quang, danh vọng và tiền bạc. Khi có người nào được sung sướng bởi con hay bởi một lý do nào khác, con hãy thấy đó là niềm sung sướng của chính con. Hãy đồng hóa niềm vui người thành niềm vui của mình. Và chỉ như vậy con mới dập tắt được sự đố kỵ hành hạ trong tâm hồn mình. Chúng ta thường đố kỵ khi thấy người khác được thành công và lén lút vui mừng khi thấy người khác thất bại. Chỉ có phương pháp đồng hóa niềm vui này mới bứng lên gốc rễ của thói quen xấu xa đó.
    Rồi trong đời con sẽ gặp nhiều người ganh ghét con. Họ sẽ mưu hại hoặc nhục mạ con. Khi ấy con hãy giữ lòng mình như ánh sáng mặt trời chiếu soi cả núi đồi hay thung lũng, hãy giữ vững tình thương yêu với họ, tha thứ cho họ và lắng đi nổi bực tức giận hờn. Thế gian đau khổ bởi vì họ quan niệm “mắt đền mắt, răng đền răng”. Nhưng chúng ta hãy khác đi, hãy đền trả sự xúc phạm của họ bằng lòng bao dung và nhẫn nhục của mình.
    Mẹ cũng muốn dạy con lòng khiêm hạ. Nhưng khiêm hạ tự nó không có ý nghĩa. Khi con kính trọng ai, con được gọi là khiêm hạ trong lúc đó. Nếu số người trong cuộc đời được con kính trọng rất nhiều, thì con được gọi là khiêm hạ. Nếu số người mà con kính trọng quá ít, thì con được gọi là người tự cao. Nhưng người kém cỏi sẽ được gọi là người khiêm hạ vì ai cũng đáng cho họ kính trọng và người tài năng sẽ được gọi là người tự cao vì rất ít người vượt hơn họ để cho họ kính trọng. Trong cái chân lý khách quan này con hãy tự tìm ra lối thoát bởi vì con là người tài giỏi nhiều mặt. Con hãy luôn luôn suy xét tìm kiếm nơi mỗi người một điểm cao quý nào đó để con có thể đặt lên niềm kính trọng. Đừng như kẻ tầm thường chỉ bới móc những lỗi lầm của người để chỉ trích khinh chê.
    Còn vô vàn những đức hạnh mà mẹ muốn con tự nghiệm lấy trong đời sống của chính mình. Mẹ muốn con, đứa con rất mực thương yêu của mẹ, phải trở thành suối nguồn tình thương chảy vào sa mạc cuộc đời đang nóng bỏng bởi hận thù và tội lỗi…”
    -Trích sách-
  • NỀN TẢNG ĐẠO ĐỨC Tập 6

    145,000 

    Đạo đức là nền tảng cho sự tồn tại của cộng đồng xã hội. Con người có đạo đức sẽ tạo nên sự liên kết vững bền với nhau. Có đạo đức, con người có niềm tin với nhau. Có niềm tin với nhau, con người sẽ yên tâm sống, làm việc, học tập, phấn đấu, ước mơ, tu dưỡng. Có niềm tin với nhau, con người có thể hợp tác với nhau để xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn.

    Thiếu đạo đức, con người chỉ chực chờ làm khổ nhau. Thiếu đạo đức, con người không dám hợp tác với nhau để cùng sống cùng xây dựng. Xã hội vì thế sẽ lụi tàn hủy diệt.
    Trong con người luôn tồn tại hai khuynh hướng trái ngược là Thiện và Ác. Thiện là lòng thương người thương vật, muốn cho mọi loài được an vui hạnh phúc. Ác thì ngược lại, chỉ muốn được phần mình mà bất chấp nỗi đau của kẻ khác.

    Khi sinh ra, mỗi người đã có sẵn một số khuynh hướng Thiện và Ác đem theo từ đâu tận kiếp trước. Trong kiếp này, tùy theo điều kiện về môi trường, giáo dục, mà các khuynh hướng Thiện hay Ác đó sẽ thay đổi ra sao. Có người được điều kiện thuận lợi để khuynh hướng Thiện phát triển, đạo đức tăng trưởng. Có người không may, lọt vào môi trường xấu, khuynh hướng Ác nẩy nở, trở thành người mất đạo đức và bị xã hội luật pháp kết tội.

    Mỗi người chúng ta đều có bổn phận (bắt buộc đấy) phải hoàn thiện đạo đức của mình dần dần, để cho sự có mặt của mình là niềm vui, sự yên tâm, sự an toàn của cộng đồng chung quanh. Nếu ta không tự hoàn thiện đạo đức của mình, ta sẽ trở thành gánh nặng, nỗi lo lắng, sự đe dọa, sự nguy hiểm cho cộng đồng chung quanh.
    Đừng nói việc tu dưỡng đạo đức là việc tự giác của mỗi người. Không, việc tu dưỡng đạo đức thật sự là trách nhiệm bắt buộc của mỗi người để sự tồn tại của người đó không trở thành sự nguy hiểm cho người khác.

    Cuốn sách gồm nhiều mẩu chuyện xoay quanh đời sống thường ngày gia đình, công sở, trường lớp…phản ánh thực trạng của xã hội và cuối mỗi câu chuyện đều được cô đọng lại bằng những bài học đạo lý sâu sắc, đầy tính nhân văn.

  • Những điều thú vị từ truyện tích Pháp cú – Tập 6

    100,000 
    Đức Phật là cao siêu vì cuộc đời của Người là cả một chuỗi những điều thiêng liêng kỳ diệu. Nhưng Đức Phật cũng thật bình dị vì Người đã đến với chúng sinh trong hình hài một con người hiện hữu trên trần gian này.
    Tiếp tục chặng đường giáo hóa suốt 45 năm của Thế Tôn trong tập 6 “NHỮNG ĐIỀU THÚ VỊ TỪ TRUYỆN TÍCH PHÁP CÚ” gồm 25 bài kệ và các chuyện tích liên quan
    ✍Bài QUỶ nhắc nhở chúng ta rằng có những lỗi lầm ta tưởng như là “lặt vặt” không đáng gì nhưng lại dẫn đến những tội ác nghiêm trọng về sau.
    ✍NƯỚC MẮT VÀ ĐẠI DƯƠNG tái hiện lại câu truyện tích đẩy cảm động về vị sadi A la hán Tissa – một trong những đệ tử ưu tú của ngài Xá Lợi Phất.
    ✍Truyện tích tiếp theo NGƯỜI KHUYẾN THIỆN và DẪN NƯỚC ĐẼO CÂY khuyên chúng ta hãy thường lễ kính Phật, thương yêu con người, tập khiêm hạ và tinh tấn hành thiền để lắng đọng tâm hồn, diệt trừ bản ngã.
    ✍2 truyện tích kế tiếp là CẢ NHÀ ĐI TU và THIÊN NGA BAY CAO cho ta hiểu thêm về hạnh phúc lớn lao của một bậc Thánh đã vượt khỏi thế gian.
    ✍Và cuối cùng, bài NGÀI XÁ LỢI PHẤT VĨ ĐẠI tái hiện lại hình ảnh Đệ Nhất Trí Tuệ Thượng thủ Tăng đoàn, Trưởng tử của Đức Như Lai với những công hạnh phi thường. Một vị Thánh Tăng mang tâm hạnh hiền hòa bao la với sự hi sinh, hạnh khiêm cung, đức tính tận tụy và lòng biết ơn đậm đà son sắt.

    ➖➖➖

    Trích sách:

     LÒNG ĐỐ KỴ NGĂN TRỞ SỰ THÀNH CÔNG

    Không gì làm hao tổn công đức bằng tâm đó kỵ. Thấy người khác thành công rồi ta khó chịu thì chính mình sẽ chẳng bao giờ thành công. Có người hỏi: “Vậy ghét người nghèo để tôi khỏi nghèo được không?”. Thật ra, nếu ghét người nghèo thì ta sẽ nghèo hơn họ, mà ghét người giàu thì không bao giờ ta giàu cả. Ghét người đẹp, ta sẽ không bao giờ đẹp, mà ghét người xấu thì ta sẽ xấu theo luôn. Nhân quả là thế. Vậy nên ta chỉ được phép thương mà thôi. Thương người giàu sau này ta sẽ giàu, thương người nghèo sau này ta cũng không bao giờ bị nghèo. Chỉ có thương yêu mới tạo thành nhân lành, còn tâm ghét bỏ không bao giờ dẫn đến kết quả tốt.

    Nếu đố kỵ với thành công của mọi người thì chúng ta sẽ không bao giờ đón nhận thành công trong đời mình. Chúng ta hãy hoan hỷ, vui mừng, tán thán mọi thành tựu tốt đẹp của mọi người, đó là chánh nhân cho ta có ngày thành công trong tương lai.

  • Sách Tranh Nhân Quả Tập 2

    145,000 

    Hình ảnh sinh động, đẹp mắt, giải thích rõ các nhân gây ra và quả nhận được trong nhiều đời. Rất thích hợp làm tài liệu dạy con trẻ.

  • NGHĨA VỤ CON NGƯỜI TRONG PHÁP LUẬT QUỐC TẾ VÀ PHÁP LUẬT VIỆT NAM – HUMAN RESPONSIBILITY

    150,000 
    Đây là cuốn sách được biên soạn từ Luận án Tiến sĩ Luật học đề tài: “Nghĩa vụ con người trong Pháp luật quốc tế và Pháp luật Việt Nam”. Luận án Tiến sĩ này đã được NCS Vương Tấn Việt bảo vệ thành công tại trường Đại học Luật Hà Nội vào ngày 9/12/2021.
    Tác giả đã xây dựng nên một hệ thống lý luận chặt chẽ về Nghĩa vụ con người dưới nhiều góc nhìn khác nhau như pháp luật, đạo đức, triết học, tôn giáo… Đặc biệt, với những nội dung gợi ý phong phú, đầy đủ và thuyết phục, cuốn sách hướng tới kêu gọi các nước đệ trình lên Đại Hội đồng Liên hợp quốc thông qua “Tuyên ngôn Toàn cầu về Nghĩa vụ của con người”. Để từ đó, nhân loại nhận thức đúng đắn tầm quan trọng của Nghĩa vụ con người và kết hợp với Tuyên ngôn Quốc tế về Quyền con người tạo thành đôi cánh vững chắc cho thế giới bay lên.
    Hi vọng rằng cuốn sách “Nghĩa vụ con người trong Pháp luật quốc tế và Pháp luật Việt Nam” sẽ tạo cảm hứng và làm tiền đề cho các học giả tiếp tục nghiên cứu vấn đề này chuyên sâu hơn trong tương lai.
    🔎Trích sách
    𝐐𝐮𝐲𝐞̂̀𝐧 𝐭𝐮̛̣ 𝐝𝐨 là một trong những Quyền quan trọng nhất của con người. Tự do nghĩa là được làm được nói những gì mình muốn. Khi được làm được nói những gì mình muốn, con người cảm thấy hạnh phúc. Bởi vì Quyền tự do là một yếu tố tạo nên hạnh phúc, nên nó phải được bảo đảm bằng pháp luật (quốc tế cũng như quốc gia). Chẳng hạn, Quyền tự do được quy định trang trọng trong Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của Hoa Kỳ, Điều 1 Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền năm 1789 của Pháp, hay Điều 1 Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền năm 1948…
    𝐐𝐮𝐲𝐞̂̀𝐧 𝐭𝐮̛̣ 𝐝𝐨 mang lại nhiều ý nghĩa tích cực như cho phép con người được tự do mưu sinh nuôi sống bản thân mình, tự do theo đuổi những sở thích cá nhân chính đáng, tự do tìm tòi sáng tạo, và tự do làm điều thiện cống hiến cho xã hội (nếu như họ có thiện chí). Nhưng ngược lại, Quyền tự do cũng có mặt trái của nó. Đó là trong khi tự do hành động theo ý muốn, con người cũng có thể gây tạo tội lỗi, làm tổn hại cho cộng đồng. Thực tế, một số người đã nhân danh Quyền tự do để vi phạm pháp luật.
    Như đã đề cập ở trên, Quyền con người không tách rời Nghĩa vụ con người. Nhưng hiện nay, nhân loại đã ca ngợi quá nhiều về Quyền tự do mà ít chú trọng về Nghĩa vụ của con người khi thụ hưởng những Quyền tự do đó. Điều này là không công bằng và đã gây ra nhiều hệ lụy cho xã hội. Con người không thể thiếu Quyền tự do để được sống hạnh phúc, nhưng con người cũng cần có 𝐍𝐠𝐡𝐢̃𝐚 𝐯𝐮̣ 𝐜𝐮̉𝐚 𝐬𝐮̛̣ 𝐭𝐮̛̣ 𝐝𝐨 để ngăn chặn sự nguy hiểm đến từ mặt trái của nó.
    Vì con người có Quyền tự do, có thể làm những điều mình muốn, thế nên con người cũng có Nghĩa vụ kiểm soát ý muốn của mình sao cho chỉ muốn làm những điều tốt đẹp, đúng pháp luật, đúng luân lý xã hội, đúng với lương tâm đạo đức, để không gây tổn hại cho người khác, không gây tổn hại cho cộng đồng, không gây tổn hại cho đất nước, không gây tổn hại cho nhân loại.
    Chẳng hạn, trẻ em trong gia đình phải được cha mẹ dạy dỗ uốn nắn kỹ lưỡng, chứ không phải được tự do hoàn toàn theo ý muốn. Con người sống trong khu phố phải tuân theo các quy ước trong khu phố đó, chứ không phải hoàn toàn được tự do theo ý mình. Còn 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐜𝐨́ đ𝐚̣𝐨 đ𝐮̛́𝐜 𝐜𝐚𝐨 thì tự mình kiểm soát được ý muốn của bản thân một cách sâu sắc để không làm điều tội lỗi mà chỉ làm những điều tốt đẹp cho người khác.
    TUYÊN NGÔN TOÀN CẦU VỀ NGHĨA VỤ BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG
    Điều 12: Vì con người có Quyền được sống trong một môi trường trong lành, thế nên con người cũng có Nghĩa vụ cùng nhau bảo vệ môi trường trong sạch bao gồm cả bảo vệ thiên nhiên và bảo vệ các môi trường nước, không khí, sự yên tĩnh, sự chiếu sáng…
    1. Con người có Nghĩa vụ bảo vệ rừng cây, sự đa dạng sinh học trong rừng, các loài thú có nguy cơ tuyệt chủng, các dòng chảy trong rừng.
    2. Con người có Nghĩa vụ phục hồi lại rừng bằng cách trồng nhiều cây xanh để tăng độ bao phủ của thảm thực vật lên hành tinh.
    3. Việc tiêu thụ nhiều nhiên liệu hóa thạch làm thải ra carbonic gây hiệu ứng nhà kính tai hại, thế nên con người có Nghĩa vụ giảm hẳn việc tiêu thụ nhiên liệu này, kêu gọi nhau giảm hẳn việc tiêu thụ nhiên liệu này.
    4. Rác thải đang trở thành gánh nặng toàn cầu, thế nên con người có Nghĩa vụ điều chỉnh cuộc sống sao cho ít tạo ra rác thải nhất, đồng thời tìm cách tái chế lại rác thải để cuối cùng không còn thứ gì bị vứt bỏ cả.
X